Old school Easter eggs.
Icon1 1Easy mobile site building
Mrgia
HOMEFORUMEBLOG
01:1621/09/26
Chào bạn: Mozilla/5.0

Giới thiệu tới bạn bè cùng xem nhé?
Xin chân thành cảm ơn!
Tìm kiếm trên site:
Blog cập nhật

* Người ngoài hành tinh thời cổ đại ở Việt Nam - Tập 1!

Đang xem: 1Lượt xem: 98304

Bài viết chỉ mang tính tham khảo, một số giả thuyết đưa ra có thể làm bạn khó chịu. 
Cần cân nhắc trước khi xem!
Viewer Discretion is advised!

Nhìn thấy UFOs - vật thể bay không xác định! video và hình ảnh về Đĩa bay tràn ngập khắp nơi! tiếp xúc với Người ngoài hành tinh! được họ trao thông điệp! hay thậm chí là bị Người người hành tinh bắt cóc! 
Những câu hỏi không có câu trả lời liên tục được đặt ra khi mà các nhân chứng, bằng chứng liên tục xuất hiện với con số dày đặc trong những năm gần đây về những cuộc chạm trán với nền văn minh ngoài trái đất. Nhưng liệu có phải những cuộc tiếp xúc với người ngoài hành tinh chỉ mới xảy ra trong 50 năm gần đây? Hay có thể chúng đã xảy ra từ hàng ngàn năm về trước!

Liệu có phải đã có một hoặc nhìu hơn những nền văn minh siêu việt từ bên ngoài đã tiếp xúc với tổ tiên của chúng ta trong quá khứ? Nếu vậy họ là ai? đến từ đâu? Họ đến đây vì mục đích gì? Và họ đã để lại gì cho chúng ta ngày nay? Liệu họ có quay trở lại trong tương lai không?

Hàng triệu người tin rằng tất cả mọi nền văn minh trên thế giới đều đã được người ngoài hành tinh viếng thăm trong quá khứ. Nếu thật vậy, liệu có những bằng chứng nào về những cuộc viếng thăm đó không? có phải chúng đều đã trở thành những truyền thuyết được lưu lại từ đời này sang đời khác mà cho đến tận ngày nay chúng ta vẫn còn được nghe kể ?

NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH THỜI CỔ ĐẠI Ở VIỆT NAM
ANCIENT ALIENS IN VIETNAM The Series

EPISODE 1 
"THIÊN THAI"


"Thiên thai là tên một hòn núi thuộc huyện Thiên thai, tỉnh Chiết Giang ở Trung Hoa . Sách "Thần tiên truyện" chép: Đời Hán Minh đế, niên hiệu Vĩnh bình (58 sau DL) có hai chàng nho sĩ tên Lưu Thần và Nguyễn Triệu quê đất Diêm Khê. Gặp tiết Đoan Ngọ cũng gọi Đoan dương (mùng 5 tháng 5 âm lịch), theo tục lệ, người ta thường vào núi Thiên thai hái thuốc chữa bệnh. Hai chàng Lưu, Nguyễn cùng đi, nhưng chẳng may bị lạc, không tìm được lối về.
Vơ vẩn trong núi gần tháng trời mà không tìm được lối ra. Lương thực mang theo đã hết đành phải hái những quả đào chín mọng hai bên bờ suối hay ven chân núi để ăn đỡ đói, rồi vốc nước khe mà uống.
Nhìn dòng nước trong núi chảy ra, hai chàng Lưu, Nguyễn thấy có những hột cơm vừng và lá rau tươi lững lờ trôi, nên đoán chắc cách chỗ người ở không xa nữa. Cả hai bèn lần mò theo đường nước chảy, vượt qua mấy ngọn núi liền mới đến đầu ngọn khe thì thấy cây cỏ xinh tươi, phong cảnh cực kỳ đẹp đẽ. Đương ngẩn ngơ đứng nhìn bỗng nghe tiếng gọi, giọng rất thanh tao:
- Lưu, Nguyễn hai chàng sao mà đến chậm thế!
Nghe gọi đích danh mình, hai chàng cực kỳ ngạc nhiên, thì vừa lúc ấy hai cô gái rẽ hoa đi ra. Thực là đôi giai nhân tuyệt thế. Như quen biết nhau từ xưa, hai nàng ân cần mời hai chàng vào động, và xưng tên là Ngọc Kiều và Giáng Tiên. Lưu Thần và Nguyễn Triệu mừng rỡ vì được gặp người- lại người đẹp nữa, nên bằng lòng ngay.

Đến động bước vào nhìn thấy chung quanh toàn trang trí cực kỳ mỹ lệ, đâu đây thoang thoảng mùi hương. Đến bữa cơm, hai nàng dọn cơm vừng và nem dê rừng mùi vị thơm phức, mời hai chàng dùng. Tối lại, một đoàn mỹ nữ đêm mâm đào chín và rượu ngọt đến, đoạn múa hát dưng đào và rượu, chúc tụng "Chúng em xin có lời mừng tân lang và tân giai nhân nên duyên cầm sắt". Nói xong, họ lại họp nhau vừa múa vừa hát. Xiêm y lộng lẫy, điệu múa uyển chuyển, giọng hát trong trẻo dưới ánh đèn rực rỡ kết tụi ngũ sắc, hai chàng Lưu, Nguyễn say sưa cho mình hạnh phúc lạc vào cảnh tiên.
Đến khuya, tiệc tàn khách về. Hai nàng Ngọc Kiều và Giáng Tiên mời hai chàng Lưu Thần và Nguyễn Triệu cùng nâng ly chúc tụng nhau đêm tân hôn mặn nồng giữa hai nàng và hai chàng bền duyên giai ngẫu.
Say mê cảnh đẹp, đầm ấm trong tình vợ chồng, hai chàng Lưu, Nguyễn hầu như quên hẳn cảnh trần gian.
Ở đây ngày ngày tháng tháng, tiết trời ấm áp hơn xuân, không Hạ, không Thu, không Đông, đâu đâu cũng cỏ xanh hoa đẹp, bướm muôn màu nhởn nhơ bay lượn, chim hót véo von, trời trong mây thanh gió mát đượm mùi hương phảng phất quanh mình. 

Nhưng thời gian hai năm trôi qua, cảnh dầu đẹp, vợ dầu xinh, khí trời đầm ấm, cỏ có xanh, hoa có đẹp, bướm lượn, chim hót... cũng không sao xoá được nỗi nhớ quê nhà, nên hai chàng thỏ thẻ với vợ xin về thăm, hẹn thời gian ngắn sẽ quay trở lại. Hai nàng buồn bã ngăn hai chàng, không cho về. Nhưng lòng mơ nhớ cố hương ray rứt người lữ thứ, hai chàng cứ năn nỉ mãi. Biết không lưu chồng được, hai nàng ngậm ngùi, thở dài bảo:
- Nhờ hồng phúc tiền thân mà hai chàng được cùng chị em chúng tôi kết duyên chồng vợ, kẻ tiên người tục hoà hợp chốn Thiên Thai. Tưởng rằng duyên ưa phận đẹp, trăm ngàn năm giữ một chữ đồng. Nào ngờ hai chàng căn trần chưa dứt nên mới luyến nhớ đòi về quê cũ. Cõi trần nhỏ nhen, kiếp trần ngắn ngủi đầy hệ luỵ, hai chàng có trở về chốn trần gian thì liễu cũ hoa xưa chắc không còn được như ngày trước nữa. Chia ly ai chẳng não lòng nhưng nghiệp chướng khó mà diệt nổi.
Thế rồi hai nàng tiễn chân hai chàng ra khỏi động, bịn rịn đưa tận xuống núi. Nhìn xa xa khói lam phủ nóc nhà ai, quanh đi quẩn lại hai chàng ra khỏi núi Thiên Thai, chẳng mấy chốc xuống về quê cũ.
Cây đa cổ thụ đầu làng còn kia nhưng cảnh vật đã khác hẳn trước. Làng xóm toàn người xa lạ, không còn ai có thể nhận ra hai chàng Lưu, Nguyễn là người đồng hương nữa. Cả hai cực kỳ làm lạ. Mới cách chỉ có hai năm, sao cảnh vật lại đổi thay một cách lạ kỳ. Lối cũ không còn. trừ cây cổ thụ đầu làng giờ đã già cỗi, cành lá úa vàng chứng tỏ đã xa lâu lắm rồi và bao lần biến đổi. Bỗng gặp một cụ già tuổi đã gần trăm, hai chàng Lưu, Nguyễn đến hỏi thăm. Cụ già bèn kể lại cách đây độ 400 năm, cụ có một ông tổ bảy đời tên Nguyễn Triệu. nhân tiết Đoan Ngọ cùng bạn là Lưu Thần vào núi hái thuốc rồi biệt tích. Bấy giời Lưu Thần, Nguyễn Triệu mới biết một ngày trên tiên giới bằng một năm ở trần gian. Cả hai bơ vơ, lấy làm hối tiếc bèn rủ nhau trở lại động Thiên thai. Nhưng thảm thay, đi vòng vo, quanh quẩn... cuối cùng lại lủi thủi trở về, vì lối xưa đã lạc mất rồi .. Ở quê cũ cho đến đời Tấn Võ đế -10, Lưu Thần và Nguyễn Triệu mới bỏ đi, không ai còn gặp nữa."

(trích Điển Tích Truyện Kiều)

Lưu Thần, Nguyễn Triệu có phải là những nhân chứng đã có cuộc tiếp xúc với người ngoài hành tinh, nói chuyện với họ, đến hành tinh của họ, thậm chí là đã "ân ái" với họ?

Nghe có vẻ hoàn toàn là một câu chuyện hoang đường nếu như không có chi tiết : Khi Lưu Nguyễn trở về "trái đất" thì đã trải qua hơn 400 năm, dù đối với họ khoảng thời gian đó chỉ có 2 năm!
Nếu đây chỉ là một câu chuyện tưởng tượng hoang đường tại sao người xưa lại thêm chi tiết này vào? gần như không có mục đích nào cả. chẳng lẽ họ muốn khuyên chúng ta không nên để bị "mỹ nhân" dụ dỗ để rồi lạc vào nơi nào đó và rồi khi trở về thì đã quá muộn sao? Tại sao người xưa lại cho thêm chi tiết này vào nếu như nó không phải là sự thật?

Khái niệm "vượt thời gian" đối với người xưa là hoàn toàn xa lạ, họ không thể tự nghĩ ra điều đó được. họ không biết được về thuyết tương đối, họ không có ti vi, internet,... Một số quan điểm cho rằng tất cả những truyền thuyết đều mang trong nó một chút gì đó của sự thật. Người xưa có thể thần thánh hóa, có thể tưởng tượng thêm một số chi tiết nhưng vẫn có một vài yếu tố của sự thật còn lại trong đó. Và tại đây, chi tiết về sự trở lại của Lưu Nguyễn chính là cốt lõi đó.

Ngạc nhiên hơn điều này trên lý thuyết là hoàn toàn có thể xảy ra. A. Einstein nói rằng chúng ta, về mặt lý thuyết, hoàn toàn có thể vượt thời gian. Việc di chuyển đến tương lai dường như khả thi hơn ngược trở lại quá khứ vì tất cả những gì bạn phải làm là di chuyển cực nhanh, tốc độ cực lớn. 

Sự giãn thời gian và nghịch lý anh em sinh đôi:

Einstein đề nghị một phương pháp để xác định hiệu ứng Doppler ngang như là một hệ quả trực tiếp của sự giãn thời gian. Và thực tế, hiệu ứng này đã được Herbert E. Ives and G. R. Stilwell đo được năm 1938.
Lewis and Tolman miêu tả tính thuận nghịch của sự giãn thời gian bằng sử dụng hai đồng hồ ánh sáng A và B, di chuyển với vận tốc tương đối với nhau. Các đồng hồ có gắn hai gương phẳng song song với nhau và song song với hướng chuyển động. Giữa hai gương một tia sáng được truyền đến và phản xạ lại, và đối với người quan sát đứng im trong cùng hệ quy chiếu với A, chu kỳ của đồng hồ A bằng khoảng cách giữa hai gương chia cho vận tốc ánh sáng. Nhưng nếu anh ta quan sát đồng hồ B, anh ta thấy rằng đường đi tín hiệu của đồng hồ này dài hơn, đường xiên, do vậy đồng hồ B chậm hơn A. Tuy nhiên, đối với người quan sát gắn liền với đồng hồ B thì tình huống hoàn toàn ngược lại: Đồng hồ B chạy nhanh hơn và đồng hồ A chậm hơn. Lorentz -2 cũng đã thảo luận về tính thuận nghịch của sự giãn thời gian và phân tích "nghịch lý" đồng hồ, mà nó xuất hiện như là hệ quả của tính thuận nghịch giãn thời gian. Lorentz cho thấy sẽ không có nghịch lý nếu trong một hệ thống chỉ có một đồng hồ được sử dụng, trong khi những hệ khác hai đồng hồ là cần thiết. Và vì vậy tính tương đối của sự đồng thời cũng cần phải xét đến.Một tình huống tương tự cũng được tạo ra bởi Paul Langevin năm 1911 sau đó gọi là "nghịch lý cặp song sinh", trong đó ông thay các đồng hồ bởi con người (Langevin chưa từng sử dụng từ "sinh đôi" nhưng những miêu tả của ông đều chứa các đặc điểm của nghịch lý). Langevin tháo gỡ nghịch lý bằng ám chỉ rằng một người được gia tốc và thay đổi hướng, do đó Langevin đã chỉ ra sự đối xứng bị phá vỡ và người được gia tốc sẽ trẻ hơn. Tuy nhiên, chính Langevin giải thích điều này là một chỉ dẫn cho thấy sự tồn tại của Ether. Dù vậy cách giải thích của Langevin vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay, và sự suy luận của ông về Ether bị bác bỏ. Laue (1913) chỉ ra là sự gia tốc có thể có mặt với một phần nhỏ bất kỳ trong quan hệ với chuyển động quán tính của hai người song sinh. Và nó trở nên quan trọng hơn khi một người du hành trong hai hệ quy chiếu (chiều đi và chiều về) trong cuộc hành trình của anh ta, trong khi người còn lại chỉ trong một hệ. Laue cũng đã mô tả nghịch lý bằng cách sử dụng biểu đồ Minkowski - ông chứng minh làm thế nào mà đường thế giới (world line) của các vật thể chuyển động tối đa hóa khoảng thời gian riêng giữa hai sự kiện
?>

Phải chăng điều đó đã thật sự xảy ra với Lưu Thần và Nguyễn Triệu?

Nếu điều đó đã xảy ra thì họ đã thực hiện nó như thế nào? Trong câu chuyện không nhắc gì tời một phi thuyền hay vật gì bay cả nên có thể đó không phải là một thiết bị bay đã mang họ đi. Lưu Nguyễn chỉ đơn giản là vô tình lọt vào thế giới "tiên". Giả thuyết hay nhất có lẽ là họ đã lọt vào một "Hố Giun" (Worm Hole) hay "cổng trời" (Star Gate) nào đó, mà đã vô tình hoặc được cố ý tạo ra trong không gian!

Họ không tìm được lối ra, họ đã bị lạc, họ đã bước qua hố giun mà không hề hay biết! và rồi... họ gặp những người đó, những tiên nữ đó, những người phụ nữ đẹp lạ thường!!! (chắc chắn họ không phải đẹp giống những cô gái khác). và hoàn toàn là cả một thế giới khác! nơi mà mọi thứ đếu đẹp! có thể nơi đó không phải là trái đất nữa!

Và rồi phần kết thúc câu chuyện! buồn rầu vì quê nhà không còn như xưa, họ tìm về lại thiên thai. Nhưng họ không bao giờ trở lại đó được vì chiếc "cổng" đã đóng, một chiếc cổng nối liền 2 thế giới đó đã không còn ở chỗ cũ nữa! 
Có thể vì sự vô tình không lặp lại chăng? hay có lẽ chiếc cổng đã thực hiện xong nhiệm vụ của nó! 
Những người tạo ra nó đã đạt được mục đích của họ rồi chăng???

Quay lại
Bình luận
Gửi bình luận


Đang online: 1
Hôm nay: 1
Tổng cộng: 98304